Nhấn ESC để đóng

Founder Nhung Trương – Khi Một Giấc Mơ Từng Dang Dở Trở Thành Nơi Gieo Mầm Cho Người Khác

Một giấc mơ đã từng không đi đến cùng

Có những ước mơ không ồn ào, không được nói ra quá nhiều, nhưng lại ở đó rất lâu trong tim. Với mình, thời trang bắt đầu từ những điều rất nhỏ, là cảm giác chạm vào vải, là sự tò mò với từng cây kim, mũi chỉ, là niềm vui khi một đường may đi đúng, thẳng và gọn gàng…

Nhưng hành trình không phải lúc nào cũng suôn sẻ. Mình đã phải tạm gác lại giấc mơ của mình, không phải vì hết yêu, mà vì chưa đủ nền tảng, chưa đủ điều kiện, chưa đủ lộ trình rõ ràng để đi đến cùng.

Mình từng học theo cách chắp vá, mỗi nơi một chút, mỗi người một cách, cố gắng rất nhiều nhưng vẫn luôn cảm thấy mình thiếu một điều gì đó ở gốc rễ. Giấc mơ ấy không biến mất, nhưng nó từng dang dở, và sự dang dở đó khiến mình suy nghĩ rất nhiều về cách một người bắt đầu với nghề…

Khi nhận ra điều mình từng thiếu

Có những ngày mình tự hỏi, nếu ngày đó mình được học lại từ đầu, một cách bài bản hơn, có người hướng dẫn sát sao hơn, có một lộ trình logic từ căn bản đến nâng cao, liệu mình có phải loay hoay lâu như vậy không. Nếu mình hiểu thật rõ cấu trúc form trước khi học kỹ thuật may, nếu mình được giải thích vì sao phải xử lý ben như thế, vì sao tay vest cần hai mảnh, vì sao corset phải chia panel để ôm sát cơ thể, có lẽ mình đã đi nhanh hơn nhưng vẫn chắc hơn. Chính những câu hỏi đó đã khiến mình thay đổi cách nhìn về việc dạy và học. Mình nhận ra rằng điều quan trọng không phải là học thật nhiều kỹ thuật, mà là hiểu bản chất của cấu trúc và thứ tự học phải được sắp xếp đúng…

Từ người học loay hoay đến người xây dựng lộ trình

Khi thành lập LALA Concept, mình không muốn tạo ra một lớp học chỉ dạy may. Mình muốn xây dựng một lộ trình đủ rõ ràng để bất kỳ ai cũng có thể bắt đầu, dù họ chưa từng cầm kim chỉ. Lộ trình đó bắt đầu từ việc hiểu cơ thể, hiểu tỷ lệ, hiểu form, rồi mới đến phác thảo và diễn hoạ để nhìn thấy thiết kế trước khi cắt vải, sau đó là thiết kế rập để làm chủ cấu trúc, rồi mới bước sang draping 3D và kỹ thuật may cao cấp. Mọi thứ được sắp xếp theo thứ tự logic để người học không bị rối, không bị “ngợp” và không mất niềm tin giữa chừng. Mình không dạy nhanh, mình dạy chắc, vì mình hiểu cảm giác của một người từng học mà không hiểu sâu, nó rất mệt và rất dễ bỏ cuộc.

Mình không tìm người giỏi, mình tìm người đủ đam mê

Rất nhiều học viên đến với mình và nói rằng họ chưa từng may, rằng họ sợ không theo kịp, rằng họ đã từng bỏ dở giấc mơ thời trang và không biết có nên bắt đầu lại hay không. Mỗi lần như vậy, mình lại thấy hình ảnh của chính mình trong quá khứ. Mình hiểu sự tự ti đó, hiểu nỗi sợ đó, và mình biết điều họ thiếu không phải là khả năng, mà là một hệ thống đủ rõ để họ tin rằng mình có thể đi tiếp. Ở lớp học, mình không so sánh ai với ai, không ép phải giỏi ngay, không đặt áp lực phải nhanh. Chỉ cần bạn nghiêm túc và đủ đam mê, phần còn lại mình sẽ đồng hành và dẫn dắt từng bước. Vậy nên, câu nói mà ở LALA vẫn đồng nhất từ tư vấn đến thực hiện xuyên suốt trong quá trình giảng dạy là: “Lộ trình được cá nhân hoá theo từng học viên”. Vì mỗi học viên sẽ có những mục tiêu và năng lực phù hợp, đội ngũ LALA luôn lắng nghe – thấu hiểu – và thiết kế lộ trình phù hợp… Có thể dạy sẽ vất vả hơn rất nhiều, nhưng bù lại, bám sát theo từng học viên để đạt hiệu quả cao nhất. Và điều mà đội ngũ LALA nhận được chính là những nụ cười, những lời cảm ơn từ học viên.

Niềm vui lớn nhất không phải là một chiếc váy đẹp

Có những khoảnh khắc mình không bao giờ quên, là khi một chị từng bỏ dở giấc mơ quay lại học từ đầu và lần này chị dựng được form chuẩn mà không cần chỉnh sửa quá nhiều, là khi một bạn trẻ lần đầu hoàn thiện chiếc váy của riêng mình và ánh mắt sáng lên vì tin rằng mình làm được. Những khoảnh khắc đó làm mình nhận ra giấc mơ năm nào không hề lãng phí. Nó chỉ chuyển hóa thành một hình thức khác, thành động lực để mình trở thành người gieo mầm thay vì chỉ là người theo đuổi.

Giấc mơ giờ đây không còn là của riêng mình

Ngày trước, mình chỉ muốn trở thành một người làm nghề giỏi. Hôm nay, mình muốn trở thành người mở đường cho những ai đang đứng trước ngã rẽ giống mình ngày xưa. Giấc mơ từng dang dở năm ấy giờ không còn là nỗi tiếc nuối, mà trở thành nền tảng để mình xây dựng một môi trường nơi mọi người có thể bắt đầu lại, bắt đầu mới hoặc bắt đầu nghiêm túc với thời trang. Bạn không cần phải có nền tảng từ trước, không cần phải thật xuất sắc ngay từ đầu, bạn chỉ cần đủ đam mê và sẵn sàng học đúng cách. Lần này, con đường không còn mơ hồ, và có người đã đi trước để chờ bạn ở đó.

Và còn nhiều lắm, nhưng hẹn chia sẻ với bạn ở bài viết khác nhé.

Cảm ơn bạn đã đọc đến đây.

Trân trọng,

     Nhung Trương